当前位置:首页 > Ngoại Hạng Anh > Nhận định Khánh Hòa vs Viettel, 17h00 ngày 16/6 (VĐQG Việt Nam) 正文
标签:
责任编辑:Công nghệ
Nhận định, soi kèo Nữ Tigres UANL vs Nữ FC Juarez, 08h06 ngày 31/3: Hang hùm đi dễ khó về
Áp lực từ "Quỳnh búp bê" quá lớn
- Sau thành công quá lớn của 'Quỳnh búp bê', chị có bị áp lực trong việc chọn vai diễn trở lại khi 2019 là 1 năm khá trầm lắng trên màn ảnh của chị, chỉ góp vui trong "Nàng dâu order"?
Chính xác là có! Vy trong "Nàng dâu order" chỉ là phép thử với Oanh vì nó là dạng vai phản diện nên dù vai có ngắn mình cũng nhận làm bởi nó mang một màu sắc khác. Năm qua cũng có khá nhiều lời mời đóng phim đến từ cả phía Nam nhưng Oanh từ chối. Áp lực từ "Quỳnh búp bê" quá lớn nên Oanh không muốn nhận những vai na ná hoặc vai bi.
Còn lý do Oanh nhận vai Uyên trong "Cô gái nhà người ta" là vì tạo hình vai diễn giúp Oanh thoát xoát hoàn toàn khỏi Quỳnh búp bê. Tôi muốn khán giả quên đi hình ảnh Quỳnh búp bê trước kia để quen với hình ảnh cô giáo làng nghiêm túc. Tạo hình mới này khác hoàn toàn với những vai diễn Oanh từng thể hiện trước đây.
- Vào vai cô giáo làng quê mùa, như đạo diễn Đỗ Thanh Hải nói Oanh đã chịu chấp nhận làm xấu mình đi, ngoài ra Oanh Uyên của "Cô gái nhà người ta" còn có gì làm khó chị?
Lúc đầu tôi cứ nghĩ vai này dễ và nhẹ nhàng, cứ làm sao cho ra hình mẫu một người giáo viên chuẩn mực là được nhưng càng làm càng thấy là không hề dễ dàng vì nếu sáng tạo quá đà sẽ không ra được hình ảnh của nhân vật là một cô giáo dạy đạo đức mà nếu gồng lên quá lại làm cho nhân vật khô cứng và thiếu sức hút nên cũng khiến tôi khá đau đầu.
Sau 5 tháng quay đến thời điểm này tôi cảm thấy mãn nguyện vì đã vượt qua được cái bóng của Quỳnh búp bê và hoàn thành tốt dạng vai mới mình chưa từng trải qua. Rất vui vì dù phim mới lên sóng mọi người đã bắt đầu gọi tôi là cô giáo rồi.
![]() |
"Quỳnh búp bê" giờ đã lột xác từ 'gái ngành' sang cô giáo làng trong 'Cô gái nhà người ta'. |
- Nhưng phải thừa nhận 'Quỳnh búp bê' đã mang về cho chị danh tiếng và rất nhiều tiền bạc từ các sự kiện và hợp đồng quảng cáo?
Đúng là thành công từ bộ phim giúp tôi thuận lợi hơn nhiều trong công việc và các mối quan hệ. Đó là cái tôi nhìn thấy rõ nhất từ 'Quỳnh búp bê'.
- 1 bộ phim hot sẽ giúp các diễn viên ăn theo thành công của bộ phim. Như vừa rồi một nữ diễn viên của "Về nhà đi con" đã có thể mua thêm nhà, đổi xe sang, thậm chí mở công ty vì thu nhập tăng đột biến do sức nóng của phim, còn Oanh thì sao?
Hoàn toàn không! Không hiểu sao cái lộc của tôi không được như mọi người. Có thể vì tôi không cố gắng hết sức chăng? Tôi không tận dụng thời điểm tên tuổi mình đang hot để tranh thủ kiếm tiền thêm có lẽ vì tôi luôn biết đủ. Tôi không phải là người quá tham vọng hay muốn có thêm nhiều thứ nữa. Do vậy tôi cũng từ chối rất nhiều quảng cáo, chỉ nhận cái gì mình biết và hiểu về nó.
Tôi không tận dụng bản thân mình, không quá tham nên không bị cuốn theo vòng xoáy tiền tài. Vì thế giờ tôi thấy mình đang rất ổn. Sau "Quỳnh búp bê" nhiều người nói sao tôi không tận dụng danh tiếng mà kiếm tiền bởi tôi đã bỏ lỡ nhiều cơ hội nhưng cái gì đã thấy không phù hợp thì tôi cũng không thể ép bản thân được.
![]() |
Phương Oanh từng tự hỏi lý do vì sao mình thất bại trong tình yêu. |
Chuyện tình cảm cũng có lúc làm tôi đau đầu
- Nhìn lại chị thấy mình đã có đủ hết chưa hay còn thiếu một anh người yêu nữa? Năm qua có phải Oanh lại thêm một lần đổ vỡ tình cảm, sao không ai biết nhỉ?
Tôi thấy vẫn rất là đủ nhưng tư duy, suy nghĩ của tôi mỗi năm một khác. Năm qua tôi trải qua nhiều chuyện, biết thêm nhiều điều và ngộ ra được bản thân mình nhiều hơn. Còn chuyện tình cảm cũng có lúc làm tôi đau đầu. Có những khi tôi tự đặt ra câu hỏi hay mình không đủ tốt? Nhưng rồi tôi thấy lý do duy nhất là do mình không may mắn mà thôi.
Tôi nhạy cảm, sống thiên về cảm xúc nên có nhiều khi tôi cũng rung động chứ nhưng khi mình chuẩn bị mở lòng thì mọi sự bị ngáng lại. Tất cả những người tôi đã yêu hay họ yêu tôi, tôi đều cảm nhận rõ tình cảm của họ nhưng cuối cùng mình vẫn thất bại nên chốt lại thì vẫn do là mình không may mắn. Đến giờ tôi không đặt ra câu hỏi tại sao và không mong chờ gì nữa. Ngày xưa tôi luôn nghĩ mình phải hoàn thiện bản thân để sẵn sàng đón chờ một tình yêu mới và thực sự là mình vẫn mong chờ có một bờ vai để dựa vào. Nhưng giờ tôi không hy vọng hay chờ đợi gì, cái gì đến sẽ đến. Nhiều người nói là cách tốt nhất để quên đi 1 tình yêu là yêu ngay một người khác nhưng tôi không thể làm được điều đó.
![]() |
Phương Oanh dần học cách đối diện với anti fan. |
- Biết Oanh còn độc thân, lại xinh đẹp như thế, chắc chắn chị phải liên tục nhận những lời nhắn của cánh đàn ông?
Những tin nhắn vẫn có, vẫn đến nhưng giờ mình đã khác và không dễ đón nhận như trước đây. Dù có nhận được quan tâm của người khác thì tôi cảm thấy không còn hấp dẫn mình nữa.
- Cùng lượng fan nhiều hơn thì antifan cũng lắm, tôi thấy chị vẫn trả lời đều đặn những bình luận khiếm nhã xuất hiện trên trang cá nhân hàng ngày. Có vẻ như Phương Oanh phải luyện công để đối phó với lực lượng rảnh rỗi này?
Đúng là vậy! Một năm trước thì chắc chắn tôi sẽ bực bội lắm nhưng giờ tôi đã quen với những bình luận đó. Nhưng giờ tôi không thèm chấp những lời lẽ đó. 1 năm qua có nhiều thứ khiến tôi hiểu ra nên Oanh thấy tất cả đều bình thường. Rõ ràng 99% những antifan đó muốn cà khịa mình nên cố tình làm vậy để Oanh xù lông nhím lên. Nhưng giờ tôi luyện được nhiều thứ để mọi thứ trong cuộc sống nhẹ nhàng hơn. Tầm này năm ngoái tôi bị stress nặng nhưng cũng may tôi vượt qua được. Ngẫm lại thì tôi đã trải qua thời điểm kinh khủng nhất rồi và đã đủ vững để giải quyết mọi thứ đến với mình một cách ổn thỏa.
- Mỗi khi stress quá, Oanh chọn cách giải tỏa thế nào?
Thường thì tôi không bao giờ kêu gào, không muốn những người thân của mình lo lắng. Tôi là người sống tích cực nên không bao giờ để mình rơi vào tình huống xấu nhất. Mỗi khi stress tôi đóng chặt cửa phòng và xả ra bằng cách khóc thật to. Đó là cách khá hiệu quả.
![]() |
Gương mặt Phương Oanh đã hoàn thiện sau thời gian thẩm mỹ. |
- Sau hơn 1 năm đại tu nhan sắc tôi thấy gương mặt chị đã hoàn thiện và đẹp rồi, liệu Phương Oanh đã vừa lòng hay lại "nghiện" thẩm mỹ như một trang tin mới đây viết?
Tôi đâu có nghiện thẩm mỹ. Mục đích lần thẩm mỹ trước của tôi là để đáp lại sự yêu mến của mọi người và tôi muốn mình thật hoàn hảo trong mắt những người mình yêu quý. Tôi không ham hố chỉnh sửa nhan sắc đâu, chỉ muốn những người yêu mến mình sẽ hài lòng khi thấy Phương Oanh. Chính vì thế khi bị ném đá tôi thấy rất bất mãn vì mọi người chưa hiểu mục đích thẩm mỹ của tôi. Tôi không hề muốn "chiếm spotlight" hay "vừa nổi tiếng đã đi thẩm mỹ" như nhiều người nhận xét.
Tôi chưa bao giờ phẫu thuật thẩm mỹ và không hề biết được là sau khi làm nó lại sưng lên như vậy và mất quá nhiều thời gian để trở lại bình thường. Sau thẩm mỹ tôi phải mất tới 5 tháng mới trở lại bình thường nên khi ấy tôi bị stress nặng. Nhìn lại hình ảnh của mình trong 3 tháng đầu tiên tôi mới hiểu vì sao nhiều người lại sốc bởi nó khác tôi quá. Đó là thực sự là lỗi của tôi vì quá vội vàng mà không tìm hiểu kỹ. Mục đích của tôi ban đầu là tốt nhưng rồi cuối cùng lại làm fan thất vọng và tôi nghĩ mình đáng bị như thế. Tôi nhận lỗi vì điều đó!
Mỹ Anh
Diễn viên Hương Giang thấy "bình thường" và không hề ghen tuông khi chứng kiến cảnh bạn trai hôn Phương Oanh trên phim.
" alt="'Quỳnh búp bê': Tôi là người không may mắn trong tình cảm"/>Mọi thứ diễn ra khá tự nhiên và suôn sẻ. Anh nói sau khi ở bên tôi, anh bắt đầu dần quên đi tổn thương do mối quan hệ sai trái trước đó gây ra. Anh tâm sự rằng vợ cũ của anh khá là tốt về mọi mặt nhưng cô ấy có tính tự cao, luôn cảm thấy mình vượt trội nên lấn át, thậm chí nhiều lúc coi thường anh. Vì tình cảm ban đầu của 2 người cũng rất sâu đậm nên anh chấp nhận bỏ qua tất cả và cố gắng nhận nhịn để giữ gìn hạnh phúc gia đình, nhưng càng về sau mâu thuẫn giữa 2 người càng sâu sắc khiến anh không thể chịu nổi. Vợ cũ đề nghị chia tay sau 7 năm sống chung và anh đã đồng ý.
Qua những lời kể thì hình như anh vẫn có chút tiếc nuối, nhưng tôi cho rằng mối quan hệ của họ từng tương đối sâu đậm thì khi chia tay cũng khó tránh khỏi chuyện đó, cũng không dễ dàng mà lãng quên tất cả. Nhưng tôi không quan tâm đến điều đó, tôi chỉ cảm thấy muốn được ở bên anh ấy và bỏ qua mọi thứ trong quá khứ.
Thế rồi ngay khi chúng tôi đang trong thời kỳ yêu đương mặn nồng thì vợ cũ của anh lại đột ngột xuất hiện. Cô ấy hối hận vì đã đối xử tệ bạc và nhất là đã ly hôn với anh. Hiện tại chỉ sau nửa năm chia tay, cô ấy lại đang cầu xin anh tái hôn với mình.
Sau khi gặp gỡ vợ cũ, anh không hề giấu giếm mà kể cho tôi nghe mọi chuyện và rồi chúng tôi im lặng. Tôi biết anh đang bị lung lay, đang đấu tranh tư tưởng giữa việc đến với tôi hay quay lại với vợ cũ. Tôi hụt hẫng và buồn lắm, nhưng tôi cũng không muốn níu kéo khi tình cảm của anh dành cho tôi chưa đủ lớn để lựa chọn. Hôm đó tôi đã nói: “Nếu anh muốn quay lại với chị ấy thì em sẽ từ bỏ, em tôn trọng quyết định của anh”.
Nghe rồi, anh vẫn trầm ngâm suy nghĩ, tất cả những gì anh ấy nói là: "Thật không công bằng với em". Sau đó chúng tôi không nói chuyện nữa.
Khi về đến nhà, lòng tôi trống rỗng. Hai năm qua, tôi cứ lặp đi lặp lại cuộc sống như vậy, một mình làm mọi việc, một mình chịu đựng mọi cảm xúc cho đến khi gặp anh, thế mà chẳng được bao lâu điều trớ trêu này lại xảy đến….
Hôm sau, anh gọi điện cho tôi và tâm sự rất nhiều chuyện kể từ khi chúng tôi gặp nhau. Anh cố tình không nhắc đến vợ cũ và câu chuyện của chúng tôi có phần gượng gạo, không thể tự nhiên như trước nữa.
Mấy ngày nay mối quan hệ của chúng tôi gần như đóng băng, tâm trạng tôi lúc nào cũng nặng trĩu và mệt mỏi. Tôi không biết phải làm thế nào bây giờ? Tôi nên tìm cách níu kéo anh về với mình hay tự nguyện từ bỏ, xin mọi người cho tôi lời khuyên?
Độc giả giấu tên
Đó là nhân viên của MOM - Bộ Nhân lực Singapore, gọi video qua Whatsapp hàng ngày để theo dõi sức khoẻ và giám sát việc tuân thủ cách ly.
Chuyến bay đầu tiên của tôi sau mùa dịch là từ Hà Nội sang Singapore. Cả chuyến bay chỉ khoảng 50 người. Trước khi bay, Cơ quan Quản lý xuất nhập cảnh Singapore (ICA) yêu cầu hành khách phải có xét nghiệm PCR âm tính trong 48 giờ; giấy chứng nhận tiêm đủ hai mũi vaccine thuộc danh sách của WHO tối thiểu 14 ngày.
Tôi sang Sing vào ngày cuối cùng của tháng 10. Khi đó, trạng thái dịch của Việt Nam nằm trong nhóm III theo xếp loại của ICA. Do đó, tôi không bị cách ly tập trung bắt buộc mà được cách ly tại nhà 10 ngày gọi là SHN (Stay home notice). Tôi vẫn phải thuê một phòng nằm trong danh sách khách sạn được phép SHN của nước này.
Xuống sân bay Changi, nhân viên hướng dẫn tôi đến nơi làm tờ khai, đo thân nhiệt, kiểm tra giấy chứng nhận tiêm vaccine cùng xét nghiệm PCR âm tính ở Việt Nam. Họ đưa chúng tôi tới quầy nhập cảnh.
Nhập cảnh xong, nhân viên hải quan dán miếng sticker màu cam lên áo tôi để đánh dấu thuộc diện SHN. Nhìn miếng dán, các nhân viên sân bay hướng dẫn tôi lấy hành lý, đưa ra luồng taxi riêng để về khách sạn. Theo quy định, người SHN không được đi bằng phương tiện công cộng mà chỉ được đi bằng taxi nằm trong danh sách được phép chở khách SHN của chính phủ. Trước khi lên xe, tôi phải báo cho tài xế rằng mình thuộc diện SHN.
Sau khi làm thủ tục check-in khách sạn, tôi được đưa về phòng mình ở tầng một. Trước mỗi cửa phòng đều đặt chiếc ghế nhỏ, nhân viên khách sạn giải thích rằng trong thời gian cách ly tôi không được ra khỏi phòng, cửa phòng luôn phải đóng chặt, tôi có thể đặt đồ ăn của khách sạn hoặc mua trực tuyến, thanh toán trực tuyến, lễ tân sẽ để đồ trên chiếc ghế đó.
Tất cả phòng dùng cho cách ly đều ở tầng một để tránh việc di chuyển bằng thang máy. Phòng có cửa sổ và cửa bên bằng kính nhìn ra đường, nơi có nhiều người và xe cộ đi lại, nhưng đều bị khoá. Tôi lại không mang theo laptop thành thử suốt 10 ngày chỉ quanh quẩn từ giường ra bàn làm việc, vào phòng vệ sinh, mở cửa lấy đồ ăn trên ghế. Mọi giao tiếp với thế giới thông qua chiếc Iphone.
Một ngày trong phòng cách ly dài như hai ngày. Tôi chỉ mong đến tối để buôn chuyện với vợ con. Tôi cũng phải "tiếp" nhân viên của MOM gọi video hàng ngày. Vì thị thực lao động của chuyên gia nước ngoài do Bộ Nhân lực Singapore cấp nên bộ này có trách nhiệm quản lý việc tuân thủ các quy định cách ly của những người được cấp thị thực. Mỗi cuộc gọi diễn ra vài phút. Nhân viên này cũng gọi điện cho khách sạn hàng ngày để đảm bảo tôi tuân thủ quy định.
Sang ngày thứ 9, tôi được hướng dẫn đi xét nghiệm PCR. Tự đặt taxi một hãng được cấp phép phục vụ người cách ly, lên xe, tôi phải báo cho tài xế biết mình thuộc diện cách ly tại nhà. Ở nơi xét nghiệm, người khá đông, đều đeo khẩu trang và giữ khoảng cách hai mét. Tôi được nhân viên hướng dẫn chi tiết, xét nghiệm xong, tôi xếp hàng ra điểm đón taxi về khách sạn, cố bước thật chậm để tranh thủ hít thở khí trời.
Hôm sau, tôi nhận được kết quả xét nghiệm PCR âm tính qua tin nhắn, được ra khỏi khách sạn để chuyển về căn hộ đã thuê. Để kỷ niệm ngày hoà nhập xã hội, tôi gửi hành lý ở lễ tân, chạy lại quán Starbuck cạnh đó gọi một cốc trà cho đỡ thèm.
Bước vào cửa hàng, như tất cả mọi nơi ở Singapore, tôi dùng ứng dụng TraceTogether để quét mã QR. Cô nhân viên hỏi tôi uống tại quán hay mang đi. Tất nhiên, tôi chọn ngồi uống tại quán để hít hà và nhìn mọi người qua lại. Cô hỏi tiêm đủ hai mũi vaccine chưa, tôi dõng dạc trả lời đã tiêm đủ hơn 24 ngày, đã hoàn thành cách ly tại nhà, vừa xét nghiệm PCR âm tính. Tôi còn cẩn thận đưa giấy chứng nhận tiêm vaccine ở Việt Nam. Nhưng hỡi ôi, tôi bị lịch sự từ chối phục vụ tại quán vì trên TraceTogether, tôi vẫn thể hiện chưa tiêm vaccine. Tôi đành lủi thủi mang cốc trà về. Hàng quán Singapore đã mở nhưng chỉ phục vụ tại chỗ nhóm tối đa hai người và đều phải được tiêm đủ hai mũi vaccine.
Theo hướng dẫn, tôi tới bệnh viện Raffles để làm xét nghiệm kháng thể Covid. Phí tư vấn và xét nghiệm hết 90 SGD. Buổi tối, họ gửi lại kết quả xét nghiệm qua email, thông báo "bạn đã có kháng thể Covid". Một ngày sau, ứng dụng TraceTogether của tôi hiển thị trạng thái "đã tiêm đủ vaccine". Kể từ đó, tôi mới chính thức được la cà quán xá xứ này.
Ngày tôi được tung tăng dạo phố, đồng nghiệp khác cũng vừa sang Sing. Lúc này Việt Nam đã chuyển từ nhóm III sang nhóm II nên anh chỉ phải cách ly tại nhà bảy ngày, các thủ tục khác cũng đơn giản hơn. Chỉ hơn 10 ngày, dựa trên tiến triển kiểm soát dịch, Việt Nam chuyển từ nhóm IV lên nhóm III rồi nhóm II trong danh mục của Singapore. Nhờ thế mà người từ Việt Nam sang Sing cũng dễ hơn.
Nhưng cùng thời gian này, một đồng nghiệp tôi ở Hà Nội bị đưa đi cách ly tập trung 14 ngày ở Pháp Vân vì lý do là F1. Tôi được biết nhiều trường hợp đi cùng thang máy với F0 cũng bị đưa đi cách ly tập trung dù trước đó chính phủ đã cho phép tự cách ly ở nhà nếu đủ điều kiện.
Việc đi lại giữa các tỉnh tại Việt Nam có lẽ còn khó hơn đi từ Việt Nam sang Singapore. Cái khó nhất không phải là quãng đường mà là thông tin không đầy đủ và rõ ràng, việc áp dụng chính sách mỗi tỉnh mỗi khác. Ngay trong cùng thành phố Hà Nội, nơi gia đình tôi sống, quy định không giống nhau giữa các quận huyện khiến có lúc cả nhà tôi cứ hỏi nhau rối tinh lên.
Chuyến sang Singapore của tôi liệt kê các bước thì dài như vậy, song những người thực thi rất trật tự, đơn giản, nhanh và đặc biệt rất rõ ràng. Mọi thông tin tôi nhận được đều qua chiếc điện thoại, nhất quán theo hướng dẫn từ cơ quan quản lý xuất nhập cảnh, đồng nhất với hướng dẫn của Bộ Nhân lực và Bộ Y Tế Singapore. Các hướng dẫn đều rất chi tiết, dễ hiểu và cập nhật liên tục.
Bạn thấy rất nhiều tổ chức và cá nhân liên quan đến tôi trong thời gian cách ly. Từ nhân viên hãng hàng không, các nhân viên sân bay, tài xế taxi, lễ tân khách sạn, nhân viên quán cafe, nhân viên bệnh viện, nhân viên ở khu xét nghiệm, nhân viên của MOM và nhiều bên khác. Tôi rất ấn tượng vì trong quá trình tương tác với tôi, tất cả họ phối hợp trơn tru, chuyên nghiệp theo hướng dẫn cụ thể từ Bộ Y tế.
Cả họ và tôi và tất cả những người tôi biết đều tuân thủ đúng các quy định vì nếu sai sẽ bị phạt rất nặng. Người sang Singapore làm việc có thể thì bị thu hồi hoặc rút ngắn giấy phép ở lại Singapore, tước thị thực lao động. Khách sạn vi phạm sẽ bị loại khỏi danh sách được phục vụ, nặng thì bị thu hồi giấy phép. Các nhà hàng, quán ăn vi phạm có thể bị tước giấy phép mà để làm lại rất khó khăn. Người vi phạm, tùy hành vi, có thể bị phạt lên tới 10.000 SGD (hơn 160 triệu đồng) hoặc ngồi tù tới sáu tháng, hoặc cả hai.
Việc khai thông tin sai cũng bị phạt rất nghiêm. Tất cả người nhập cảnh Singapore được nhắc nhở kỹ lưỡng để đảm bảo rằng họ nộp các tờ khai đầy đủ và chính xác. Bất kỳ ai khai báo sai hoặc gây hiểu lầm sẽ phải chịu trách nhiệm truy tố theo Đạo luật về các bệnh truyền nhiễm. Hình phạt cho việc cung cấp thông tin sai lệch hoặc gây hiểu lầm là phạt tiền lên đến 10.000 SGD và, hoặc phạt tù đến sáu tháng. Đối với các vi phạm tiếp theo, hình phạt lên tới 20.000 SGD và, hoặc 12 tháng tù.
Không chỉ vì số tiền phạt, chúng tôi tuân thủ vì sự an toàn của chính mình và cộng đồng. Trên hết, chúng tôi tuân thủ được vì mỗi cá nhân đều biết chính xác phải làm gì.
Ở Hà Nội, tôi chứng kiến một chủ cửa hàng loay hoay nhiều cách khi chính quyền ra quy định về cấp giấy đi đường. Cô ấy xem thời sự nhưng không hiểu áp dụng cho cửa hàng thực phẩm của mình thế nào nên hỏi tôi. Tôi tìm trên mạng cũng không thực sự hiểu bèn gọi điện hỏi công an khu vực. Anh không trả lời được liền hướng dẫn tôi hỏi y tế phường. Rất nhiều người đã được hỏi, nhưng không ai biết chính xác cửa hàng phải làm gì để nhân viên được quay lại làm việc.
Hiện còn quan điểm khác nhau về việc cách ly F0, F1 tại nhà hay tập trung và nhiều vấn đề khác. Mỗi nhóm đều có lý lẽ của mình về giải pháp phù hợp nhất. Nhưng chắc không ai phản đối tôi khi cho rằng, giải pháp phù hợp nhất cho Việt Nam là công khai chi tiết nhất có thể và nhất quán mọi thông tin, quy định, thủ tục phòng chống dịch đến từng cá nhân.
Nếu tất cả mọi công dân cùng hiểu đúng, cùng thực hiện giống nhau với hỗ trợ chu đáo của bộ phận chấp pháp thì công cuộc chống dịch sẽ bớt nhọc nhằn hơn rất nhiều.
Lê Văn Thành
Trở lại Góc nhìnTrở lại Góc nhìn" alt="Tôi đi cách ly"/>Xây dựng hồ sơ đề nghị UNESCO công nhận nghề làm tranh Đông Hồ
Từ xưa đến nay, có vẻ như trong các phần thi của các cuộc thi nhan sắc, nhân trắc học hình thể luôn là phần khiến nhiều người tò mò nhất. Vì các yếu tố nhạy cảm và nhân văn nên phần thi này luôn được giữ kín, chỉ có những giảm khảo nữ và những thí sinh hoa hậu, kết quả thì chỉ thực sự người trong cuộc mới biết.
Chính vì thế, chiều câu hỏi đặt ra, liệu những kết quả đó có thực sự chính xác và khách quan? Những tỷ lệ hay thước đo nào xác định đúng thể trạng của thí sinh?...
Xung quanh câu hỏi này, phóng viên đã có cuộc trao đổi với ông Dương Kỳ Anh- nguyên Trưởng Ban giám khảo Hoa hậu Việt Nam cho rằng: “100% các giám khảo nhân trắc học là nữ và thường là những người có kinh nghiệm và cái nhìn tinh nhanh trong việc lựa chọn các thí sinh. Họ sẽ có những thước đo cụ thể về ngoại hình, chân, mặt… để có đánh giá toàn diện nhất”.
![]() |
Nhân trắc học sẽ nhìn ra được những vẻ đẹp thực sự dựa trên tham khảo tỷ lệ, cách tính toán hình thể. |
Ông cho biết: “Có những bộ phận có thể có thể được đánh giá thông qua các chỉ số như: tay, chân, ngực, eo, mông… nhưng ví dụ như khuôn mặt thì không thể. Khuôn mặt của thí sinh là yếu tố cực kỳ quan trọng nên phải đánh giá bằng mắt thường mới đưa ra được kết luận”.
Có những thí sinh, nhìn qua ảnh hay qua tivi thì rất xinh nhưng nhìn thực tế bằng mắt thường trực diện thì thấy mũi hơi lệch, mồm hơi méo, vẹo cột sống hoặc thậm chí các can thiệp thẩm mỹ như tắm trắng cũng có thể nhìn ra.
Nhà thơ Dương Kỳ Anh chia sẻ: “Hầu hết là nhân trắc học sẽ phát hiện được việc thí sinh sử dụng các công nghệ làm đẹp không dao kéo, nhưng phải là nhân trắc học giỏi.. Chỉ cần nhìn bụng là biết cô này sinh con hay chưa, nhìn da là biết cô kia có tắm trắng hay không, có thường xuyên dùng mỹ phẩm không..."
![]() |
Phần đo nhân trắc học được thực hiện hoàn toàn 100% bác sỹ nữ. |
Thông thường các thí sinh như vậy bác sĩ phụ trách nhân trắc học sẽ ghi lại cụ thể để giám khảo biết. Nhiều trường hợp vi phạm quy chế, không công bố thông tin để bảo vệ thí sinh và đảm bảo tính nhân văn nên sẽ chọn cách gặp gỡ nói chuyện riêng để thí sinh tự rút lui như trường hợp thí sinh Nguyễn Thị Thành tại cuộc thi Hoa hậu Việt Nam 2016 vì nghi làm răng thẩm mỹ.
Và cũng theo “cha đẻ” của cuộc thi nhan sắc bậc nhất Việt Nam này, thông thường giám khảo sẽ lựa chọn những thí sinh có vẻ đẹp nguyên sơ tự nhiên nhất. Như: Phạm Thị Mai Phương, Thùy Dung, Đặng Thu Thảo… đều là những thí sinh còn chưa biết đến trang điểm, mỹ phẩm trước khi đăng quang.
Hình Ảnh |
Á hậu Trịnh Kim Chi. |
Á hậu Trịnh Kim Chi, người có nhiều năm trong việc chấm thi nhan sắc chia sẻ: “Tôi có thể biết các thí sinh đã qua thẩm mỹ chưa qua nhìn trực diện. Trong tất cả các cuộc thi đều có 1-2 vị bác sĩ phụ trách phần nhân trắc học. Họ được phép chạm vào mũi, mặt, thậm chí là ngực của các thí sinh xem có phải “đồ thật” hay không. Còn khi lên sân khấu thì các giám khảo chỉ sẽ chấm nội dung thi thôi. Đó là lý do vì sao chúng tôi còn có những buổi tiếp xúc trực tiếp với thí sinh khi họ để mặt mộc, không trang điểm để ban giám khảo nhận định được khách quan hơn”.
Á hậu 2 Hoa hậu Việt Nam 1994 cũng chia sẻ rằng vào phòng đo nhân trắc học thật sự căng thẳng với nhiều thí sinh, vì lúc đó họ đối diện với bác sỹ bằng mặt mộc và một cơ thể không “ngụy trang”. Họ phải cởi hết quần áo và mặc mỗi chiếc quần lót, tuy nhiên 100% là bác sỹ nữ.
Những bí mật thú vị về đời tư của chàng thủ môn Đặng Văn Lâm và top 5 Hoa hậu Hoàn vũ thế giới H'Hen Niê thu hút giới trẻ tuần qua.
" alt="Trong phòng đo cơ thể hoa hậu: Các cô gái chỉ mặc nội y để tránh 'tiểu xảo'"/>Trong phòng đo cơ thể hoa hậu: Các cô gái chỉ mặc nội y để tránh 'tiểu xảo'